Kết quả từ 1 tới 18 trên 18

Chủ đề: Những câu chuyện cảm động về t́nh yêu

  1. #1
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định Những câu chuyện cảm động về t́nh yêu

    1. 1000 con hạc giấy

    Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ ǵ đó mà ta rất yêu quư, để rồi, khi nhận ra th́ đă quá muộn...
    Có một chàng trai đă gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ ǵ sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
    Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ c̣n có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ văng. Hăy để cho nó ngủ yên trong kư ức của mỗi người.
    Chàng trai đồng ư nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đă thành lập được công ty của riêng ḿnh. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây v́ thiếu nó mà ngưới yêu đă rời bỏ anh, nó c̣n giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí ḿnh một điều ǵ đó của những tháng ngày xưa cũ.
    Một ngày mưa tầm tă, trong lúc lái xe, chàng trai t́nh cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. T́nh cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không c̣n như xưa, rằng anh bây giờ đă có thể tự ḿnh tạo dựng một công ty riêng, đă có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đă làm được điều đó.
    Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm răi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đă gặp lại người yêu xưa của ḿnh, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nh́n anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đă không hề đi Paris. Nàng đă mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đă luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ c̣n tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của ḿnh. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

    Chàng trai bật khóc.

    Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đă ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đă không c̣n ở bên ta nữa. Có thể họ đă chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến t́nh yêu của họ cho bạn bằng tất cả những ǵ họ có.

    Một khi bạn đă yêu, bạn sẽ măi măi yêu. Những ǵ trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những ǵ trong tim bạn th́ măi măi ở lại.

    2 Lời nói muộn màng


    Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao......Cả hai không làm ǵ cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ....

    - Chán thật đấy - Linh nói. Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
    - Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn ḥ cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản
    Cả hai im lặng một lúc lâu
    - Này! Em có một ư kiến, hăy chơi một tṛ chơi đi! -Linh nói
    - Tṛ chơi ǵ cơ???
    - Uhmm, th́ cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
    - .....Được thôi....dù sao th́ mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch ǵ cả -Việt trả lời
    - H́ h́, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều ǵ đó, vậy th́ hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
    - Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay ḿnh đi xem thử nhé, xem tŕnh độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
    - Anh c̣n chờ ǵ nữa, ḿnh đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi c̣n đâu

    Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn ḥ đầu tiên không có ǵ đặc biệt. v́ cả hai vẫn c̣n ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.

    Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

    Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

    Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, v́ hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

    Ngày thứ 25, họ đi chơi tṛ chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hăi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

    Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hăy giữ ǵn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

    Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

    Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đă là hơn 12h đêm

    1h23
    - Em khát quá-Linh nói
    - Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái ǵ uống..Em thích ǵ nào??
    - Mua cho em một chai nước khoáng đi

    1h45
    Linh ngồi chờ Việt đă quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:

    - Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm th́ đó là bạn của em

    Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài pḥng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

    11h51 trưa
    Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
    - Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đă làm hết sức ḿnh. Chúng tôi t́m được một lá thư trong túi áo của anh ấy.

    Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, v́ hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nh́n thấy Việt. Việt nh́n rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái ǵ đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

    Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đă hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những ǵ em làm đă mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đă nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến ǵ khác ngoài một tṛ chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em măi măi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!!

    11h58
    Việt à...- Linh bật khóc-....Anh biết em đă ước ǵ khi em nh́n thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh măi măi, em biết 100 ngày đă trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh...hăy quay về với em đi...Em yêu anh...

    Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  2. #2
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    3 Luôn chờ em cúp máy trước.

    Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện tṛ tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đă cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm c̣n vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.

    Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất măn nguyện, và cũng rất đắc ư. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều ǵ đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều ǵ vậy nhỉ? Cô cũng không rơ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi ḿnh chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", th́ đầu dây bên kia đă vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của ḿnh sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

    Rồi cũng đến một ngày, hai người căi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

    Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, b́nh thản như xưa. Cô gái th́ chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"

    Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
    Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai b́nh tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".

    "Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều ǵ." Cô gái hơi run run giọng. "V́ vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không ḱm nổi ḿnh, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức t́nh yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

    Hoá ra, t́nh yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đă có thể nói lên tất cả.

    4 Câu chuyện T́nh yêu

    Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, t́nh bạn của họ chuyển thành t́nh yêu, nhưng bố mẹ hai bên không chấp thuận.

    Rồi Alvin nhận được một học bổng du lịch. Sợ t́nh yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu t́m đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ư.

    Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đă tới London. Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin ǵ từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đă có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc.

    Một đêm, khi Cynthia đang khóc, th́ có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin :

    - Cynthia, đừng khóc. Anh sắp về nhà rồi, chờ anh nhé!

    Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vă gác điện thoại.

    Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi ǵ th́ Alvin đă biến mất.
    Sáng hôm sau, Cynthia vội vă gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt ̣a khóc:

    - Cynthia, xin lỗi em, tất cả là do chị nói dối đấy. Alvin đă mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô ... Alvin từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ... Chị đă nghĩ là có thể nói dối để em quên Alvin đi...

    Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đă thật sự gọi điện về cho cô, th́ chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đă mất rồi.

    Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức.

    Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy.

    - Anh đă sửa điện thoại rồi à? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.

    - Em làm sao thế ? - Bố Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đă sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!

    ***

    Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mà bạn quan tâm và nói với họ những ǵ bạn cảm thấy và nói với họ rằng bạn yêu quư họ đến mức nào. Câu chuyện thật buồn, nó nhắc chúng ta nếu chúng ta yêu thương một người, hăy biết trân trọng khi bạn c̣n có thể. Bởi không ai nói trước được tương lai, đừng bao giờ để ḿnh phải hối hận v́ ḿnh đă không đủ quan tâm, không đủ yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những ǵ ḿnh yêu quư ...
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  3. #3
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    5 Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD


    Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào v́ căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

    Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ư. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà ḿnh mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nh́n qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 't́nh yêu từ ánh mắt đầu tiên'.

    Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.

    Cô gái ngẩng lên hỏi:

    - Tôi có thể giúp ǵ được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

    - Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

    Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

    - Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

    Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.

    Khi cô gái quay lại với chiếc CD đă được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

    Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

    Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đă để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của ḿnh lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đă được gói như tất cả mọi ngày - đem về.

    Vài ngày sau...

    ‘Reeeeng!...'

    Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:

    - Alô?

    Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.

    - Cháu không biết sao? Nó đă mất rồi...hôm qua.

    Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

    Chiều hôm ấy, bà mẹ vào pḥng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đă mở cửa tủ. Bà sững người khi nh́n thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.

    Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.

    Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'

    Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Ḿnh làm bạn nhé? - Jacelyn.'

    Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

    Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

    6 Mảnh giấy T́nh yêu

    Chúng tôi yêu nhau được hai năm. Có lúc vui, lúc buồn , lúc hoà hợp....lúc căi vă. Có một lần chúng tôi căi nhau rất lâu. Không ai chịu ngưng và không ai chịu nghĩ là ḿnh sai. Thậm chí tôi c̣n muốn nói chia tay cho xong chuyện.

    Lúc đó anh bảo "bây giờ chúng ta sẽ cố gắng b́nh tĩnh . Anh và em mỗi người lấy ra một mảnh giấy nhỏ và hăy viết vào đó tất cả những ǵ khó chịu về nhau mà từ trước đến giờ không nói ra. Rồi chúng ta sẽ đổi cho nhau và xem sau đó chúng ta có thể tiếp tục được không.
    Tôi đang rất tức giận nên tôi ngồi viết hết 15 phút . Tôi viết tất cả những ǵ đáng ghét nhất ở anh ta mà tôi nghĩ là tôi phải chịu đựng suốt thời gian qua. Anh cũng ngồi viết rất lâu. Sau đó chúng tôi đổi giấy cho nhau.

    Chưa lúc nào tôi lại xấu hổ như việc ḿnh làm lúc đó.Tôi chỉ muốn giật lại tờ giấy mà ḿnh đă đưa cho anh ấy thôi. Nhưng tôi không thể làm thế được. Khi tôi đọc xong mảnh giấy mà anh đưa cho tôi , tôi đă khóc v́ xúc động. Bởi v́ trong tờ giấy của anh , anh cũng viết kính nhưng chỉ có duy nhất một câu " anh yêu em"..Và sau lần đó th́ chúng tôi không c̣n giận nhau nữa.


    7 Những bí ẩn từ một trái tim thỏ đế


    + Đừng vội trách tớ chẳng bao giờ khen cậu, nhé! Mỗi lần cậu "x́" tớ, trông cậu cũng... dễ thương lắm. Nhưng không hiểu sao tớ lại nói: "Trông như... khỉ!". Ui, không phải lỗi của tớ đâu! Chẳng qua là... tớ chưa từng quen cô bạn nào thôi!

    + Cậu vẫn giận v́ hôm nọ trời mưa tớ không nhường áo mưa cho cậu à? Bởi v́ tớ biết cậu sẽ không bị ướt đâu, cái Thảo sẽ đưa cho cậu một cái áo mưa. V́ sao tớ biết? Bởi v́ đấy là cái áo mưa của... tớ. V́ sao tớ không đưa trực tiếp cho cậu à? À... ờ... v́ tớ biết lúc tớ đưa cái áo mưa cho cậu trông tớ... ngốc lắm! Mà tớ không muốn để lại ấn tượng ngốc như thế trong mắt cậu!

    + Cậu trách tớ không bao giờ gọi điện thoại cho cậu. Thật ra th́ tớ... thèm lắm chứ! Không biết bao nhiêu lần tớ nhấc máy lên rồi lại đặt máy xuống. Không biết bao nhiêu lần tớ bấm số nữa chừng rồi lại thôi. Mỗi lần định gọi cho cậu, tớ mất hàng tiếng đồng hồ để suy nghĩ ḿnh sẽ nói ǵ sau cái câu "Stress à, ... đây!", thậm chí c̣n gạch đầu ḍng những nội dung "cần thảo luận" nữa kia. Nhưng vẫn chẳng gọi được lần nào. Nhưng không phải lỗi tại tớ. Chỉ v́ số điện thoại nhà cậu... khó bấm quá! Không hiểu sao không bao giờ tớ bấm được đến số cuối cùng!

    + Cậu đừng sợ mỗi lần đi học thêm về muộn nhé! Chẳng ai "bắt nạt" được cậu đâu, bởi hôm nào tớ cũng đi đằng sau... bảo vệ mà. Tớ thường theo cậu dắt xe lên tận tầng ba, bấm chuông và cáu nhặng lên v́ thằng em chậm ra mở cửa tớ mới quay về. V́ sao tớ không đi lên song song với cậu à? Chỉ v́ tớ đă trót tuyên bố chưa từng muốn làm "vệ sĩ" cho ai cả.

    + Cậu đừng hỏi v́ sao tớ xin hai lá bùa may mắn. Tớ sẽ chẳng nói là tớ xin cho cậu đâu, dù biết cậu đă có một cái rồi. Nhưng tớ nghĩ là nếu cậu có tới hai lá bùa th́ may mắn sẽ đến với cậu nhiều gấp đôi.

    + Cậu đừng thắc mắc là v́ sao tớ lại... sến như con gái, cứ hỏi là có, nào CD Lam Trường, nào VCD Lam Trường, nào Poster Lam Trường,... Chỉ v́ tớ thích nghe cậu kêu lên: "Oái, cậu mà cũng có đĩa này hả? Mượn nhé! Mượn nhé!". Tớ không khoái nhạc nhẽo lắm. Nhưng c̣n ǵ vui hơn được là người cậu cần.

    + Điều duy nhất mà tớ dám nói thẳng với cậu, và tớ đă nói rồi là "Tớ đă phát ớn các chương tŕnh ăn kiêng của cậu, một tṛ nhảm nhí, vô bổ, mất thời giờ". Nhưng c̣n một điều nữa mà tớ chưa dám nói là: Dù béo hay gầy, với tớ, chỉ cần cậu cười h́ h́ là trông đă đáng yêu rồi!
    Sửa bởi vinhmai : 22/09/2009 lúc 10:49 AM
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  4. #4
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    5 Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD

    Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào v́ căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

    Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ư. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà ḿnh mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nh́n qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 't́nh yêu từ ánh mắt đầu tiên'.

    Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.

    Cô gái ngẩng lên hỏi:

    - Tôi có thể giúp ǵ được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

    - Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

    Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

    - Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

    Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.

    Khi cô gái quay lại với chiếc CD đă được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

    Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

    Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đă để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của ḿnh lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đă được gói như tất cả mọi ngày - đem về.

    Vài ngày sau...

    ‘Reeeeng!...'

    Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:

    - Alô?

    Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.

    - Cháu không biết sao? Nó đă mất rồi...hôm qua.

    Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

    Chiều hôm ấy, bà mẹ vào pḥng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đă mở cửa tủ. Bà sững người khi nh́n thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.

    Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.

    Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'

    Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Ḿnh làm bạn nhé? - Jacelyn.'

    Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

    Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

    6 Mảnh giấy T́nh yêu

    Chúng tôi yêu nhau được hai năm. Có lúc vui, lúc buồn , lúc hoà hợp....lúc căi vă. Có một lần chúng tôi căi nhau rất lâu. Không ai chịu ngưng và không ai chịu nghĩ là ḿnh sai. Thậm chí tôi c̣n muốn nói chia tay cho xong chuyện.

    Lúc đó anh bảo "bây giờ chúng ta sẽ cố gắng b́nh tĩnh . Anh và em mỗi người lấy ra một mảnh giấy nhỏ và hăy viết vào đó tất cả những ǵ khó chịu về nhau mà từ trước đến giờ không nói ra. Rồi chúng ta sẽ đổi cho nhau và xem sau đó chúng ta có thể tiếp tục được không.
    Tôi đang rất tức giận nên tôi ngồi viết hết 15 phút . Tôi viết tất cả những ǵ đáng ghét nhất ở anh ta mà tôi nghĩ là tôi phải chịu đựng suốt thời gian qua. Anh cũng ngồi viết rất lâu. Sau đó chúng tôi đổi giấy cho nhau.

    Chưa lúc nào tôi lại xấu hổ như việc ḿnh làm lúc đó.Tôi chỉ muốn giật lại tờ giấy mà ḿnh đă đưa cho anh ấy thôi. Nhưng tôi không thể làm thế được. Khi tôi đọc xong mảnh giấy mà anh đưa cho tôi , tôi đă khóc v́ xúc động. Bởi v́ trong tờ giấy của anh , anh cũng viết kính nhưng chỉ có duy nhất một câu " anh yêu em"..Và sau lần đó th́ chúng tôi không c̣n giận nhau nữa.
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  5. #5
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    7. Giả vờ thôi anh nhé!

    Giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật ḷng đấy nhé.

    Em sẽ làm như vô t́nh ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em-giả vờ sợ mất em, anh nhé.

    Em sẽ cố t́nh im lặng. Để anh cuống hỏi “Em đâu…”, thật ḷng được không?

    Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: "Thôi, hay là anh cơng…".

    Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.

    Giả vờ ḿnh yêu nhau anh nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật…

    Anh cứ giả vờ đặt môi lên g̣ má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.

    Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy ḿnh c̣n một cái ǵ cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.

    Anh hăy giả vờ nói yêu em. V́ có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là ḿnh đang được yêu nhiều lắm…

    Giả vờ níu kéo em khi em nói: Có lẽ đă tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh...

    Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật.

    Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con ǵ bay vào mắt em thôi…

    Và cuối cùng em đă giả vờ anh là em không yêu anh.

    Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?
    Sửa bởi vinhmai : 22/09/2009 lúc 10:56 AM
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  6. #6
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    8. Hăy bế em ra khỏi cuộc đời anh

    Vào ngày cưới của tôi, tôi đă ôm vợ trên đôi tay của ḿnh. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của ḿnh.

    Do vậy, tôi đă bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tṛn trĩnh và e thẹn, c̣n tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.

    Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đ́nh chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc t́nh cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.

    Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi th́ học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nh́n bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...

    Dew đă bước vào cuộc đời tôi.

    Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm ṿng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm ch́m trong ḍng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.

    Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ ḿnh. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ ḿnh, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu ḿnh đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đă không thể cưỡng lại chính ḿnh.

    Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi v́ tôi đă hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ư nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.

    Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.

    Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không th́, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giăn.

    Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm ǵ?”. Cô ấy nh́n chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái ǵ rất xa vời với cô ấy. Tôi không h́nh dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.

    Lúc vợ tôi bước vào pḥng làm việc của tôi ở công ty th́ Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn pḥng tôi đều nh́n vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút ǵ đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.

    Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng ḿnh sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết ḿnh không thể chần chừ thêm được nữa.

    Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.

    Tôi lại nh́n thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những ǵ tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng th́ tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.

    Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đă khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.

    Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện ǵ đă xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi v́ trái tim tôi đă nghiêng về Dew.

    Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rơ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nh́n lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim ḿnh đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đă nói.

    Cuối cùng, điều tôi mong đợi đă đến. Cô ấy ̣a khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ư định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rơ rệt và mạnh mẽ.

    Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đăi khách hàng. Tôi nh́n thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng ch́m vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở ḿnh và ngủ tiếp.

    Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ ǵ của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống b́nh thường. Lư do chỉ đơn giản v́: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.

    Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh c̣n nhớ em đă vào pḥng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh c̣n nhớ”.

    “Lúc đó, anh đă bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà ḿnh vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ư. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của ḿnh kết thúc lăng mạn.

    Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ ḿnh. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe ǵ chăng nữa, th́ vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.

    Vợ tôi và tôi đă không đụng chạm ǵ về thể xác kể từ khi tôi có ư định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. V́ vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ pḥng ngủ đến pḥng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đă đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói ǵ cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút ǵ đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buưt, c̣n tôi lái xe đến công ty.

    Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đă lâu lắm rồi tôi không nh́n kỹ người phụ nữ thân yêu của ḿnh. Tôi nhận ra vợ tôi không c̣n trẻ nữa. Đă xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.

    Ngày thứ ba, cô ấy th́ thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói ṃn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn c̣n là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong ṿng tay âu yếm của ḿnh. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  7. #7
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    8. Hăy bế em ra khỏi cuộc đời anh (cont)

    Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn ḍ tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đă gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.

    Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đă làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không c̣n khó nữa”.

    Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi th́ đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không t́m ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng th́ ra cô ấy đă ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải v́ tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ ḿnh đă chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.

    Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, h́nh như nh́n thấy cha bế mẹ ra đă là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi v́ sợ rằng ḿnh sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.

    Tôi ôm cô ấy trong ṿng tay, bước từ pḥng ngủ qua pḥng khách, qua hành lang. Tay cô ấy ṿng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn v́ vợ tôi đă gầy hơn xưa rất nhiều.

    Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong ṿng tay. Con trai chúng tôi đă lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đă không nhận ra rằng cuộc sống của chúng ḿnh từ lâu đă thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".

    Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của ḿnh sẽ khiến tôi đổi ư. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.

    Cô ấy kinh ngạc nh́n tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt v́ cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi v́ anh và cô ấy không c̣n yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đă sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. V́ vậy anh phải nói xin lỗi với em”.

    Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc ǵ vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  8. #8
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    9. Lời tỏ t́nh không lăng mạn

    Thư Bố gửi con gái.

    Dường như t́nh yêu đầu tiên lại làm con mệt mỏi. Con loay hoay với những thứ váy áo mà con vốn không thích mặc. Bực bội với đôi mắt một mí "hàng độc" của ḿnh. Bố thấy con buồn nhiều hơn là vui, con không tự tin khi là ḿnh nữa.

    Đúng là thật dễ để "quyến rũ" một người, nhưng thật khó để người ấy biết rằng ta không hoàn hảo.

    Bố và mẹ đă yêu nhau được gần 30 năm. Mẹ từng là một cô gái được nhiều người để ư, mẹ đẹp và học giỏi. Nhưng tại sao mẹ lại chọn bố, một người không có ǵ đặc biệt? Có lần mẹ nói rằng, duy nhất bên bố, mẹ có thể biểu diễn điệu cười "khủng khiếp" của mẹ. Bởi mẹ biết bố yêu nụ cười ấy.

    Mẹ tự ti v́ đôi bàn chân của ḿnh, và vẫn thường đi những đôi giầy kín mu bàn chân. Nhưng bên bố, mẹ có thể cởi bỏ những đôi giầy cao gót rất điệu của ḿnh và thu cả 2 chân trần lên ghế. Bên bố mẹ có thể thực sự là mẹ, trên từng milimét vuông. Đó chính là sự tin cậy. Niềm tin cậy tạo nên bầu không khí an toàn để những t́nh cảm thân mật, âu yếm nảy sinh. Và những người yêu nhau có thể giao phó vào tay nhau cả quá khứ, hiện tại và tương lai của ḿnh.

    Con có thể phải ḷng 1 người con không tin cậy, nhưng thật khó mà có thể chung sống với họ. Trong t́nh yêu, con phải được thật là ḿnh. Mặc cho tất cả những mưu mẹo nho nhỏ chúng ta vẫn thử và có thể gây ấn tượng được với người ta yêu trong buổi ban đầu ḥ hẹn, th́ t́nh thân mật gắn bó lại dựa trên những ǵ mà những người yêu nhau biết về nhau.

    Người ấy cần phải biết cái tôi thực của con - con như thế nào khi con mệt mỏi, tức giận, nản ḷng, phấn chấn. Người ấy phải yêu con như con vẫn thế, chứ không phải yêu cái h́nh ảnh hoàn hảo mà người ấy hi vọng có ở nơi con.

    Con đă xem phim Nhật kư tiểu thư Jones rồi, đúng không? Có một cảnh mà Mark Darcy nói với "tiểu thư" Jones rằng "Anh thích em, như em vẫn vậy". Và cô ấy hoàn toàn bị chinh phục. Tại sao lại có thể có một phản ứng mạnh như vậy cho một câu "tỏ-t́nh-không-hề-lăng-mạn"? Bởi v́ Mark nói với cô ấy rằng anh ta thật sự nh́n cô ấy và anh ta yêu những cái anh ta nh́n thấy. Anh ta không nói anh thích cô ấy gầy đi mười cân, ăn mặc cho lịch thiệp hơn chút nữa hay xinh hơn 1 chút. Anh thích cô ấy như cô ấy vẫn thế, vô điều kiện. Cô ấy không cần phải cố gắng để gây ấn tượng với anh ấy, bởi Mark thực sự bị gây ấn tượng rồi.
    Sự tin cậy không thể tự nhiên mà có, dù đó là 2 người yêu nhau say đắm. Nó cần nhiều thời gian và nỗ lực. Hăy lắng nghe cậu ấy, tôn trọng cậu ấy cũng như ư kiến của cậu ấy, và chấp nhận cậu ấy như cậu ấy vẫn vậy. Và con sẽ được đền đáp công bằng. Giống như mẹ đă yêu bố như bố vẫn vậy.

    Biết ḿnh được yêu v́ con người thực của ḿnh sẽ khiến con cảm thấy t́nh yêu thật sự là chốn thiên đường, nơi mà con có thể từ bỏ mọi "vũ khí". Nó cho phép con được thực sự là ḿnh mà không hề phải lo sợ bị giễu cợt và chối bỏ. Điều đó tuyệt vời vô cùng.

    Chúc con được nghe lời-tỏ-t́nh-không-lăng-mạn: "Anh yêu em như em vẫn vậy!"

    Bố của con.
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  9. #9
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    10. Cây, Lá và Gió

    "Nếu bạn muốn có t́nh yêu của ai đó… đầu tiên hăy yêu người đó trước đă"

    Cây

    Lư do tôi được gọi là cây là v́ tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đă từng hẹn ḥ với năm cô gái khi tôi c̣n học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai h́nh nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức b́nh thường.
    Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lư do mà tôi không quen với cô ấy là v́ tôi nghĩ người quá b́nh thường như cô ấy th́ không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi th́ những t́nh cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi th́ cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc ǵ phải từ bỏ mọi thứ v́ cô ấy. Lư do cuối cùng đă khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nh́n tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đă làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

    Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 th́ cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố t́nh không hiểu lư do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một ḿnh trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đă ngồi nh́n cô ấy khóc hơn một tiếng

    Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đă căi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái ḿnh. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đă nh́n tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đă không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của ḿnh

    Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện ǵ xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

    Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đă hẹn ḥ với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nh́n tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đă theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đă được bàn tán trong trường một thời gian dài.

    Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngă và khóc.Đă bao nhiêu lần tôi nh́n thấy cô ấy khóc v́ một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

    Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc măi cái sms được gửi 10 ngày sau đó “lá rời cây là v́ gió cuốn đi hay là v́ cây không giữ lá lại”

    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  10. #10
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    10. Cây, Lá và Gió ( Cont)



    Suốt thời c̣n học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại v́ tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đă dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là ḿnh không thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng th́ họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng th́ anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác
    Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đă v́ anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là t́nh cảm đơn phương của ḿnh tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi th́ tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm v́ t́nh bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích ǵ, biết sở thích của anh ấy, nhưng t́nh cảm anh ấy dành cho tôi th́ tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
    Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho ḿnh… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi v́ như vậy nên tôi đă chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đă theo tôi suốt 3 năm.
    Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đă công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện t́nh cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đă dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim ḿnh. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đă rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

    Lá ĺa cành là v́ gió thổi hay v́ cây không giữ lá ở lại??


    Gió

    Bởi v́ tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi v́ cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nh́n thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nh́n đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một ḿnh hoặc với những người bạn chỉ để nh́n đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nh́n cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nh́n cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nh́n anh ấy vậy.

    Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có ǵ đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của ḿnh lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ng̣ai và nh́n thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại b́nh thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nh́n tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi

    “Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
    “Không phải tại v́ trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi v́ chiếc lá không muốn rời khỏi cây”
    Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đă chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong ṿng 4 tháng , tôi công khai t́nh cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đă quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đă tỏ t́nh với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong ḷng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
    Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói ǵ cả. tôi hỏi cô ấy “em đang làm ǵ vậy, sao em không nói ǵ hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm gh́ cô ấy vào ḷng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp

    Vậy lá rời cây là v́ gió thổi đi hay v́ cây đă không giữ lá lại?
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  11. #11
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    11. Lư do cho 1 t́nh yêu

    Một cô gái hỏi bạn trai của ḿnh :
    -Tại sao anh yêu em?
    -Sao em lại hỏi như thế, sao anh t́m được lí do chứ! - chàng trai trả lời
    -Không có lí do ǵ tức là anh không yêu em
    -Em không thể suy diễn như thế được
    -Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lí do anh ta yêu cô ấy
    -Thôi được, anh yêu em v́ em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em v́ nụ cười của em, v́
    em lạc quan. Anh yêu em v́ em luôn quan tâm đến người khác
    Cô gái cảm thấy rất hài ḷng


    Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cơ vẫn c̣n sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh v́ cô thấy ḿnh vô dụng . Vài ngày sau khi b́nh phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của ḿnh
    "Chào em yêu
    Anh yêu em v́ em xinh đẹp . Thế th́ với vết sẹo trên măt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa
    Anh yêu em v́ em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được ǵ đâu . Vậy th́ anh không thể yêu em
    Anh yêu em v́ em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn . Đây không phải lí do giúp anh có thể yêu em
    Anh yêu em v́ nụ cười của em. Bây giờ anh không thể yêu em nữa v́ em lúc nào cũng nhăn nhó, than văn
    Anh yêu em v́ em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh không nên yêu em nữa
    Đấy em chẳng có ǵ khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em . Em có cần lí do nào nữa không em yêu
    Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lí do nào nữa . C̣n các bạn có bao giờ hởi những người thân của ḿnh v́ sao họ yêu bạn không? T́nh yêu đôi khi không nhất thiết phải cần lí do đâu bạn ạ.
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  12. #12
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    12. Một t́nh yêu không nói

    Năm học lớp 10.
    Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nh́n cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nh́n mái tóc dài và mượt của em và ước ǵ em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

    Năm học lớp 11.

    Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc t́nh vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, v́ em không muốn ở một ḿnh, và tôi đă đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nh́n đôi mắt ướt nước của em và ước ǵ em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng xem bộ phim của Drew Barrymore và ăn ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nh́n tôi, nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

    Năm cuối cấp.
    Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội măn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. "Bạn nhảy của em bị ốm", em nói, "Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng ḿnh đă hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng ḿnh sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT." Và chúng tôi đă làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa pḥng em. Tôi chăm chú nh́n em khi em mỉm cười và nh́n bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : "Em đă có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

    Ngày tốt nghiệp.
    Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đă là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nh́n h́nh dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : "Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

    Vài năm sau.
    Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nh́n em khi em nói : "Tôi hứa" và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : "Anh đă đến, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

    Lễ tang.
    Đă nhiều năm trôi qua, tôi nh́n xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đă từng là BẠN TỐT NHẤT của ḿnh. Trong buổi lễ, người ta đă t́m thấy quyển nhật kư của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những ǵ em viết : "Tôi chăm chú nh́n anh và ước ǵ anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước ḿnh cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một ḿnh và khóc.

    Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…"
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  13. #13
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    13. Nếu bỗng dưng ta chán nhau

    “Thuê bao quư khách tạm thời không liên lạc được, xin quư khách vui ḷng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện b́nh thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đ̣i hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng c̣i báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong t́nh trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng t́m anh bất cứ khi nào cần.

    Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là ḿnh gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm ǵ có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đă thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rơ ràng là có một chuyện ǵ đó bất b́nh thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đă lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn c̣n giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh.

    Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền th́ đó không c̣n là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc t́m hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay ḿnh ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật ḿnh v́ một nỗi sợ hăi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái ǵ đó dẫu đang là của ḿnh vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát.

    Cô tự trấn an ḿnh: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đă làm ǵ sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm ǵ để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  14. #14
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    13. Nếu bỗng dưng ta chán nhau (cont)

    ***
    Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa ḷng với những ǵ ḿnh đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm ǵ thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho ḿnh cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất ḱ lúc nào chỉ để xem Quang đang làm ǵ, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào th́ cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.

    Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết ḿnh muốn ǵ ở anh. Quan tâm đến Khương quá th́ Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ th́ Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu th́ có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không c̣n ǵ lăng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, t́nh yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi th́ chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đă biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng th́ c̣n quái ǵ là cảm xúc!

    Chẳng phải đă có lần Khương chơi tṛ ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi ḿnh làm thế để làm ǵ? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để t́m một cảm giác mới mẻ cho t́nh yêu đă ṃn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm ǵ được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.



    Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quư khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đă vô t́nh buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ c̣n ai, anh và nó cứ nh́n nhau hoài là ǵ!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế th́ anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đă làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện ǵ đó xảy đến bất b́nh thường mà không có nguyên nhân. ít nhất th́ “chán” cũng là một nguyên nhân.

    22g30. Khương đứng ngoài ban công nh́n con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được ǵ ngoài “Thuê bao quư khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”

    Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”

    Khương ṭ ṃ. Vẫn với thói quen suy đoán trước những ǵ người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.

    Cửa mở. Làm ǵ có ma nào. Không lẽ ḿnh bị lừa. Chưa kịp t́m đáp án cho thắc mắc th́…

    Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”

    Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.

    Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ th́ quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”

    Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh th́ khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”

    Là sao? C̣n biết ḿnh mặc ǵ nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm ǵ.

    Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ th́ mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”

    Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Ǵ thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.

    “Em ơi,

    Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện ǵ thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều ǵ để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.

    Sáng hôm qua đón em, nh́n gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật ḿnh. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh c̣n t́nh cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  15. #15
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    13. Nếu bỗng dưng ta chán nhau (cont)

    Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya th́ anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh v́ cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” th́ vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá th́ em lại chán. Anh mặc kệ em th́ em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!

    Có thể anh không là người đem lại cho em một t́nh yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”

    T́nh yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.

    Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm ǵ. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”

    Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của t́nh yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đă luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái ǵ là của ḿnh rồi sẽ vẫn là của ḿnh, nếu em biết nâng niu ǵn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  16. #16
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    14. T́nh yêu và Lư Trí

    Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các tính cách sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng t́m thấy việc ǵ đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung lại và bàn về một tṛ chơi nào đó.

    Thông minh đề xuất : "Chúng ta cùng chơi trốn t́m nào!". Tất cả đều đồng ư và vui vẻ bắt đầu tṛ chơi. Lư trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm người t́m, các bạn trốn đi nhé !"
    Lư trí tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm :"Một, hai, ba...", Đức hạnh và Thói xấu cuống cuồng đi kiếm chỗ để nấp. Dịu dàng nấp sau mặt trăng. Phản bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn tṛn giữa những đám mây. Nồng nàn trốn ngay giữa trung tâm trái đất. Nói dối giấu ḿnh phía sau của tảng đá nằm bên dưới một hồ lớn. Tham lam trốn trong một bao tải... Và Lư trí đă đếm đến bảy mươi, tám mươi... chín mươi. Lúc này tất cả đều t́m được chỗ ẩn nấp cho ḿnh, ngoại trừ T́nh yêu. T́nh Yêu không thể t́m cho ḿnh một chỗ để trốn. Và đó cũng lư giải v́ sao thật khó khăn để che giấu T́nh yêu trong trái tim ḿnh. Khi Lư trí đếm tới một trăm, T́nh yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. T́nh yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hoa hồng ...

    Lư trí bắt đầu t́m kiếm. Lười biếng được t́m thấy đầu tiên bởi v́ Lười biếng không có đủ năng lượng để t́m cho ḿnh một chỗ nấp tốt. Sau đó lần lượt Dịu dàng, Nói dối, Nồng nàn, Yêu mến... cũng được t́m thấy, chỉ trừ T́nh yêu. Ghen ghét với T́nh yêu, Ghen tỵ đă th́ thầm vào tai Lư trí: " Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn T́nh yêu đấy ".

    Lư trí bước lại gần và bắt đầu t́m kiếm. Lư trí đă xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn ḿnh đâu bèn sử dụng một cành cây để t́m và dừng lại khi trái tim của Lư trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu. T́nh yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai ḍng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc t́m kiếm, Lư trí đă làm hỏng đôi mắt của T́nh yêu. Lư trí khóc thét lên : " Tôi phải làm ǵ đây? Tôi phải làm ǵ đây ? Tôi đă làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ ?"
    T́nh yêu nói: " Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hăy làm người dẫn đường cho tôi ". Và đó là lư do v́ sao T́nh yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lư trí .
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  17. #17
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định

    15. Valentine - Ngày t́nh yêu trở lại

    Cathy mở của sổ. Những cơn gió mùa xuân chạy qua. Gốc cây dưới cửa sổ như thể vẫn c̣n Brad yêu thương của cô đứng đó và mỉm cười. Họ đă không gặp nhau từ mùa Valentine xa xôi lắm. Nỗi nhớ chạy quẩn quanh như gió trong căn pḥng im lặng khủng khiếp của Cathy. Cô bước như phiêu du trên tấm thảm đỏ phía dưới chân ḿnh. Cathy đến gần kệ sách với tay lấy quyển tập Pauxtopxki lại thấy nhói ḷng về câu chuyện người quét rác và bông hồng vàng hạnh phúc dành cho Zuzi yêu dấu. Câu chuyện mà một chiều thứ bẩy của quá khứ Brad đă từng đọc cho cô nghe . Nước mắt Cathy chạy ṿng quanh khi cô đến bên chiếc ghế Brad đă từng ngồi. Chỗ ấy giờ vẫn c̣n ấm lắm. Gió ngoài cửa sổ vẫn thổi làm tung tờ lịch ... Cathy bàng hoàng, nó vẫn là tờ lịch của ngày 14 tháng 2 năm ấy ....
    Cả căn pḥng chỗ nào cũng có h́nh Brad. Trong tâm trí của Cathy, nỗi nhớ, t́nh yêu dày ṿ làm cho cô nghiêng ngả. Họ đă từng có những giây phút hạnh phúc ... Cathy đến bên gần chiêc máy điện thoại, không thể không gọi cho Brad, không thể để ḷng ḿnh trống trải thêm một phút nào nữa ... Ngón tay Cathy bấm những con số thân quen. Cô nghe thấy hơi thở của ḿnh dồn nén và thổn thức trong ống nghe. Chuông reo và vẫn cái giọng mà một ngh́n năm nữa cũng không tài nào cô có thể quên được : " Hello " . Đầu dây bên này, Cathy cũng đáp lại Brad bằng một âm thanh tương tự. Và cứ như thế Brad đang gào lên :" Cathy đấy phải không ? " .Nước mắt giàn giụa, Cathy mỉm cười hạnh phúc :" Anh ấy vẫn không hề quên giọng nói của ḿnh " . Giọng của Cathy nghe như hư vô :" Em đây , Brad à, Anh hẹn em cuối buổi chiều thành lễ ... " . Brad quên cả việc dập ống nghe, Anh với lấy ch́a khóa xe rồi lao như bao trên đường cao tốc. Cảm giác sung sướng hân hoan của Brad chẳng khác nào với lúc Anh đến nhà Cathy trong buổi hẹn đầu tiên. Anh cứ sợ, chỉ cần chậm một tích tắc thôi, người ta sẽ đem Cathy của Anh đi măi măi. Và đến lúc ấy th́ làm sao Anh có thể sống trên cơi đời này. Brad chạy ba bước một trên cầu thang nhà Cathy, ùa vào pḥng cô như một cơn lốc và cuốn lấy Cathy bằng một nụ hôn.

    Cathy bước về phía của sổ, nơi chứng kiến t́nh yêu ngọt ngào của một Anh chàng đứng dưới gốc cây và cô nàng xinh đẹp trên lầu hai. Brad ṿng tay ôm lấy eo của Cathy và gục đầu vào vai cô :" Anh mang quà Valentine đến cho em đây " . Cathy nhoẻn miệng cười :" Lại món quà giống quà năm trước chứ ǵ ? " " Món quà cao 1m79 nặng 60 cân và có trái tim biết yêu em tha thiết ... ". Cathy đến bên bàn đốt nến. Những ngọn nến lung linh minh chứng cho một t́nh yêu vĩnh hằng . Dường như không có ǵ chia cắt nổi t́nh yêu của họ. Cứ như thể trên cuộc đời này, họ sinh ra là để yêu nhau và biến tất cả ngày tháng thành ngày Valentine's Day hạnh phúc ...
    Mẹ Cathy choàng tỉnh dậy trong một buổi sáng ngày 15 tháng 2. Bà vừa mơ thấy một giấc mơ lạ lùng. Bà choàng vội chiếc khăn màu lam rồi đi về phía căn pḥng tầng hai đầu hồi của căn nhà. Căn pḥng ấy đă một năm rồi bà khóa trái lại và không để một ai đến đó. Căn pḥng tiếc thương, căn pḥng tưởng niệm, căn pḥng cất giấu kỉ niệm và nỗi nhung nhớ của bà ... Bà hồi hộp mở khóa và bước vào . Chúa ơi, đầu gối bà như nhũn ra. Cửa sổ vẫn mở cuốn sách Pauxtopxki vẫn để trên mặt bàn và mở những trang có câu chuyện mà đứa con gái yêu dấu của bà thường đọc. Trên mặt bàn, những ngọn nến hồng vẫn đang c̣n cháy dở ... Bà đổ sụp xuống máy điện thoại và gọi cho cảnh sát. Bà hoang mang và để nước mắt lăn trên gương mặt nhăn nheo v́ khóc thương con gái. Đúng ! Đây là căn pḥng của Cathy, con gái bà, người đă mất cách đây 1 năm rồi.
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

  18. #18
    Ngày gia nhập
    Aug 2005
    Nơi cư ngụ
    HCM
    Tuổi
    34
    Bài gửi
    2,473
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Mặc định



    16. Cafe sữa - Cafe đen

    Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
    Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
    Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hăy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có ǵ mắc cỡ!”.
    Em con gái mà lại thích café đen.
    Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
    Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa th́ sẽ chẳng c̣n cảm giác café nữa.
    Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại c̣n cảm giác ngọt ngào của sữa…
    Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
    Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như t́nh anh em.
    Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng t́nh.
    Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhơng nhẽo, ṿi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
    Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
    Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi ṿng ṿng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
    Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
    Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hănh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
    2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
    Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
    Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
    Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn căi nhau. Bạn trai em luôn là người ḥa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
    Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
    Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính ǵ đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
    Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không t́m được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực ḿnh, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
    Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
    Em gọi café đen.
    Anh gọi café sữa.
    Người bồi đă quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
    Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía ḿnh, đẩy ly café sữa về phía em.
    Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
    Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
    Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
    Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
    Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
    T́nh yêu đắng hay t́nh yêu ngọt đều là t́nh yêu… chẳng phải sao???
    ...Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh....

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Chủ đề tương tự

  1. Những câu chuyện cảm động
    By cucphuong in forum Café chiều thứ 7
    Trả lời: 4
    Bài mới gửi: 24/04/2007, 09:42 PM
  2. Câu chuyện t́nh tôi- Hiền Thục
    By vinhmai in forum Nhạc Việt Nam
    Trả lời: 6
    Bài mới gửi: 09/12/2006, 09:27 PM
  3. Nhạc phim Chuyện T́nh Nàng Hề!
    By ngochien2000 in forum Nhạc phim
    Trả lời: 0
    Bài mới gửi: 13/10/2006, 09:28 AM
  4. Trả lời: 4
    Bài mới gửi: 19/04/2006, 03:39 PM

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •